“Cho cá hay là dạy họ cách câu?”. Đây là câu nói nổi
tiếng dành cho những ai đi giúp đỡ người khác. Trong trường hợp đó, nếu là bạn,
bạn sẽ làm gì?
Hành động cho cá người sắp chết đói là việc làm từ thiện
đáng trân trọng, nhưng bạn hãy thử nghĩ xem nếu như cứ đem cá cho họ thì tự bản
than họ sẽ mãi mãi không thể giải quyết được vấn đề của bản than luôn sống dựa
vào sự trợ giúp của người khác.
Tương tự, nếu một đứa trẻ từ khi sinh ra đến lúc trưởng
thành luôn được cha mẹ nuôi dưỡng bằng sự giúp đỡ về mọi thứ thì sẽ trở thành đứa
trẻ “không được việc” mà thôi.
Vậy cha mẹ cha mẹ làm thay sẽ có những biểu hiện như
thế nào?
1.
Luôn ra lệnh, chỉ
thị bắt trẻ làm thế này thế kia.
2.
Đáp ứng vô điều
kiện với những đòi hỏi của trẻ (nhay cả khi trẻ không có nhu cầu nhưng vẫn đưa
cho trẻ)
3.
Luôn chỉ dạy trẻ phải làm theo ý mình (thích
thuyết giáo với trẻ mà không hề để ý xem cảm xúc và tâm trạng của trẻ là như thế
nào)
4.
Lúc nào cũng muốn
trẻ sẽ đáp ứng và làm theo ý mình (không quan tâm xem trẻ muốn gì, không tôn trọng
ý kiến của trẻ)
5.
Không để trẻ sự
giải quyết mà làm thay trẻ mọi thứ.
Khi trẻ còn nhỏ, việc cha mẹ giúp đỡ giám sát trẻ sẽ
không có chuyện gì xảy ra. Nhưng khi trẻ dần lớn lên và tiếp xúc nhiều hơn với
các mối quan hệ xã hội thì chúng sẽ không biết phải phán đoán và hành động như
thế nào khi không có cha mẹ ở bên.
Tóm lại những trẻ lớn lên trong sự bao bọc của cha mẹ
sẽ bị tước đoạt đi vô vàn những trải nghiệm cần thiết cho sự trưởng thành về
sau. Chúng sẽ thiếu kinh nghiệm để giải quyết vấn đề, khó hoà nhập với thế giới
bên ngoài, chỉ biết bỏ cuộc hoặc né tránh. Khi bạn dạy con cách câu cá, chúng sẽ luôn sống tốt ngay cả khi không có bạn ở bên.
Bài viết tham
khảo từ cuốn sách “Cha mẹ Nhật dạy con tự lập”

